Page 86 - BAN TIN XUAN
P. 86
TẢN MẠN MÙA XUÂN
Phan Văn Trị đã ví Tôn Thọ Tường là một kẻ gian xảo không khác loài hổ, mượn oai danh kẻ
khác (hổ) để hù dọa đồng bào mình.
Chuyện xưa còn các trường hợp Trường Văn Khôi đánh hổ để biểu dương sức mạnh với vua Xiêm
(vua Thai Lan). Chuyện Biện Trang người nước Lỗ; chuyện Xuân Thu một mình tay không có thể
đánh thắng hổ, hoặc Võ Tòng đã hổ trong truyện Thủy Hử chỉ với một quả đấm đã giết chết con hổ
to lớn và hung dữ ở núi Cảnh Dương làm cho mọi người nể phục.
Về việc chinh phục loài hổ, trong cổ tích Việt Nam, anh nông dân nghèo cũng chỉ cần một mưu
mẹo nhỏ là có thể tay không bắt trói hổ, trong câu chuyện trí khôn của ta đây.
Tuy loài hổ là một con vật hung dữ nhưng con người có thể cảm hóa được và sử dụng vào
mục đích của mình như nuôi hổ ở sở thú, huấn luyện hổ để phục vụ cho những đoàn xiếc.
Trong câu chuyện kể lịch sử tên gọi cù lao ông hổ (quê hương Bác Tôn Đức Thắng) thì loài hổ là
một con vật khôn ngoan, dễ dạy và rất có nghĩa với người đã có công cứu sống, nuôi nấng nó
lớn khôn. Sách xưa viết rằng: Nữ thần Ấn Độ Durga đã từng thuần hóa cọp và dùng cọp để cưỡi
làm phương tiện đi lại. Còn trong lịch sử của Lão Giáo Trung Hoa thì nhắc đến nhân vật Chang Tao
Ling cưỡi hổ đi chu du thiên hạ.
Ngoài ra câu truyện Hà chánh mãnh sư hổ trong Cổ học tinh hoa có nói đến một gia đình bị
hổ dữ ăn thịt, nhưng một người còn sống sót đã không chịu đi nơi khác sinh sống. Người nầy nói
rằng tuy ở đây có hổ dữ ăn thịt người nhưng lại có quan cai trị thanh liêm nên đỡ khổ. Đi nơi khác,
không có hổ dữ nhưng gặp quan tham còn hung dữ hơn cả hổ! Đó là một cách ngụ ngôn rất thâm
thúy của người xưa nhằm lên án bọn quan lại phong kiến hà khắc với người dân lương thiện.
84 BẢN TIN ĐẠI HỌC KINH TẾ TP.HCM

